Hơn bao giờ hết, những trở trăn, những món nợ mơ hồ cứ lẩn quẩn trong tâm trí mình. Cuộc đời là sự vay trả - trả vay, cho - nhận....
Archimedes bảo rằng cần một đểm tựa để nhấc bổng trái đất... ta cần điểm tựa để nhấc bổng mình lên. Bước lên những nấc thang cao hơn... không bao giờ đồng nghĩa với việc phải đạp đổ những gì ở phía dưới, vì điều đó đồng nghĩa với sự tự sát.
Cảm ơn những người thân, bạn bè, đồng nghiệp, những người yêu thương và những người không yêu thương ta... tất cả những gì tốt đẹp, không tốt đẹp mà mọi người dành cho mình trong năm qua... luôn có ý nghĩa đồng hành, nâng đỡ tinh thần và ý chí chiến đấu để ta ngày càng trưởng thành hơn.
Xin lỗi mọi người, vì ắt hẳn có những phút giây nào đó trong năm qua, ta đã vô tình không kịp đáp trả những điều mà mọi người đã dành cho ta; hoặc lỡ lời làm tổn thương ai đó, hoặc lỡ không kịp nắm lấy một dịp may, không kịp chuyển đi những thông điệp sẻ chia, khích lệ và niềm tin yêu cuộc sống... Ta mắc nợ mọi người và bản thân về những dự định còn dở dang và cả những ân tình. Món nợ đó chắc chắn khiến ta sống có trách nhiệm hơn, tử tế hơn và cũng biết yêu quý mình hơn.
Ta muốn kết bài viết này bằng việc xác lập cho vị trí của mình, hy vọng bạn sẽ cùng đồng hành với tôi. ------> "you raise me up!."
Hãy vững tin nào!
Nhận xét